Loving Blogger Template
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng

Hồi ức đọng lại

Hà Nội đã sang Thu.

Cũng đã lâu lắm rồi tôi có một nỗi buồn kỳ lạ, một nỗi buồn không tên xuất phát từ sâu trong cảm xúc. Man mác buồn, man mác nhớ thương.

Hà Nội, những ngày mưa…

Bây giờ cũng sắp đến Tết Trung Thu, những cơn mưa ngâu muộn màng bắt đầu xuất hiện, gợi cho lòng người những hồi ức không tên, len lỏi theo cảm xúc về nơi hiện tại. Những cái thở dài với những lý do không biết từ nơi nào đến, không biết kết thúc sao cho trọn vẹn. Mưa, trượt dài trên hàng lá ngoài cửa sổ, nhìn mưa, lạnh ngắt, và rồi thở dài.

Hà Nội thu mình về đêm, còn tôi? Ôm mình với quá khứ? Tôi có cảm giác mình sống với quá khứ đã quá nhiều. Mặc dù biết không nên, không đáng nhưng tôi vẫn thu mình như một chú ốc. Nằm- bò- trườn- lăn và chạy chốn. Ai cũng vậy, sau một số sự việc xảy ra họ sẽ tìm cách tốt nhất để giải quyết riêng cho mình. Người thu mình, người mạnh mẽ đối diện. Tất cả chỉ là phản pháo cho trái tim bị tổn thương và đang cố đập nhịp nhàng. Cố vuốt ve cho sự yếu mềm nhất, sâu thẳm.

Ai biết đâu mình sẽ ra sao khi vấp ngã, trầy da hay chỉ là tím bầm? Và ai biết trước nếu như không bị vấp ngã chắc chắn sẽ không bị trầy da? Và ai biết trước… mọi việc sẽ như thế nào?


Tôi sinh vào tháng mười, tháng mà trời thu đang dần trở mình khoắc thêm áo khi mùa đông chạm ngõ. Tôi là một kẻ điên mang trong mình nhiều hoài niệm, mang trong mình quá nhiều nỗi buồn man mác của mùa thu, của những ngày tránh động vào cây mùa lá rụng. Những nỗi buồn tôi chả thèm đặt tên, tôi chả thèm kể lể, tôi chả thèm than thở hay dài dòng. Nhưng… những thứ đó tạo nên sự khác biệt trong tôi. Tôi có thể cười với những nỗi buồn đó. Thật dở hơi!

Mẹ tôi nói nếu yêu nhau thật lòng thì lúc nào cũng có nhau. Đúng! Bạn đã bao giờ đặt ra câu hỏi: Liệu “chúng mình” đã đủ để “yêu nhau thật lòng”? Tôi chả dám tin, tôi sợ sẽ phải tin nhầm người, nhưng rồi cuối cùng tôi vẫn tin. Con người có ai thành thật với nhau được mấy lần. Tôi tin, vì tôi chẳng có lý do, chẳng có câu trả lời phù hợp. Tôi tin bạn, tôi tin người, và tôi cũng bị bỏ rơi, phản bội nhiều lần. Nhưng nó đã quá quen thuộc với tôi. Phải nói nó đã quá quen thuộc với cuộc sống. Lừa người- người lừa chỉ để sinh tồn mà thôi.

Vậy tại sao phải gồng mình lên mạnh mẽ? Tại sao cứ phải giả vờ tươi cười? Tại sao lại không được khóc lúc nào mình muốn? Tại sao lại có nhiều câu hỏi tại sao như vậy? Có ai trả lời giúp tôi không? Chắc khó! Một mặt nạ đã mang bao nhiêu năm thật khó thể tháo bỏ, liệu có ai giúp tôi gỡ ra và đuổi tôi ra khỏi vai diễn này. Mong chờ và hy vọng, liệu ai có đủ thời gian và kiên nhẫn làm thay đổi tôi?

Phía sau một một người mạnh mẽ bạn biết là gì không? Là sự yếu đuối. Nó mỏng manh nhưng cũng rất dày. Là sự cô độc tĩnh mịch của màn đêm, khó có thể chạm tới.

Vậy đấy, Hà Nội lại mưa rồi, tắt đèn và ngủ thôi.

Tôi Đi Giữa Những Ngày Ác Mộng Triền Miên

Hôm nay chỉ nghĩ theo một cách đơn giản là không muốn bó hẹp nên đi lang thang một mình giữa nắng gắt bụi mù. Là bị lạc. Lạc ở nơi bản đồ không hề ngó tới của thành phố khổng lồ. Đi và đi. Những con người lạ, những con đường lạ, tôi lạ, lạ cả với bản Broken của Jake Bugg http://mp3.zing.vn/bai-hat/Fallin-Jake-Bugg-Jake-Bugg/IW9CAB6B.html. 2 tiếng đồng hồ nó không quá dài như thời còn lang thang với niềm vui nhỏ bé nhưng nó hiện tại là một nỗi ám ảnh kinh hoàng.
Hai tiếng ấy, tôi đi theo gió, tìm ánh sáng sau những thâm sầm hang hóc. Tôi tìm chưa thấy nhưng mai trời mưa lạnh hay nóng tiếp thì vẫn đi bộ như thế, lâu như thế để thấy được thì thôi.
Quả thực, chúng ta chỉ làm mọi việc tồi tệ hơn bằng cách kinh khủng hóa nó lên. Và nghĩ đơn giản hóa đi là điều khó khăn lắm trong thực tại nhàu nát.

Tôi có trí nhớ kém, nhưng rõ ràng có những nỗi nhớ không thể đặt vào lí do ấy như một bản án cần phải xử là quên đi. Trí nhớ kém cũng như yếu đuối, có người dẫn lối là có người để phơi bày nước mắt. Có thể ngày mai thôi, hoặc ngày kia, tôi sẽ lại òa lên, sẽ tiếp tục bị cảm xúc kinh khủng hóa thực tại rồi mọi chuyện lại hệt người dưng ngược lối mà đi song ai biết trước được về một tâm hồn luôn chứa đủ thứ trên đời.

Và tôi nhớ, rất nhớ anh. Ngày nào cũng thế, thức dậy sớm, lại rấm rứt chuyện phiền, được anh trai đưa đi học rồi anh đi làm. Ngồi học thoáng lúc không tập trung được nước mắt dàn ra. Lên bus đi về đông nghẹt, là bơ vơ với chính giọt nước mắt của mình. Kể cả cái chuyện qua đường xe cộ ních chen cũng thấy mắt ngân ngấn muốn òa. Khoảng thời gian một mình đáng sợ trong ngày chỉ biết vùi mình ngâm vào nước mắt. Tối nào mẹ cũng gọi chia sẻ, nhắn tin cho kha khá người để nói nhưng vẫn chênh vênh. Hẳn nhiên là viết những cái này vẫn đang là một lọ thủy tinh mong manh chứa nước. Giống như việc bị lạc mà không biết làm gì. Sợ và tơ hơ. Tôi đi giữa những ngày ác mộng triền miên. Sợ lớn lên. Chỉ muốn bé lại, để mọi chuyện sau giấc ngủ an nhiên tự giác tan đi. Lại có thể coi như chưa có chuyện gì. Nhưng luôn là điều không thể. Muốn lạc quan nhưng chưa chắc tay để vin vào điểm tựa.



Anh bỏ tôi đi theo ánh mặt trời, còn tôi đi giữa những ngày ẩm ướt mọc rêu xanh. Có những chuyện, dù có cố cách nào thì vẫn chỉ dừng lại một điểm, như việc thương yêu ai đó một chiều. Phải, tôi thương anh ngay từ thuở chập chững bước vào cuộc sống tự lập, còn anh, thế giới thương yêu của anh vẫn trống nhưng tôi chẳng có cách vào. Rõ ràng, có những người vẫn luôn đứng ở đâu đó nhưng chạm tới họ lại là một ngõ cụt chẳng tài nào xê ra được lối thoát. Tôi đã lủi thủi lầm lũi thương anh nhiều nhiều, hay nín nhịn để nước mắt chưa bưng đầy tuyến lệ đã phải trôi vào. Rồi bẵng một đoạn, đến một ngày tất cả bung xòe, như một quả pháo hoa trong trời nắng tóe cả ban công. Òa là khi nhấn nút end call mà kìm lòng không đặng. Anh đi đến một vùng đất khác, nơi cách tôi dù chỉ 70000 đồng xe khách nhưng chẳng cho tôi cái hẹn nào gặp lại. Anh khát khao chinh phục bầu trời trong khi dưới đây tôi đang chao mình không chắc. Những nỗi buồn vẫn ở đó và chỉ có một người mới gỡ và đem ra nắng phơi khô. Không phải họ thì dù là ai đi chăng nữa đều là những chắp vá không hoàn thiện, là những sản phẩm lỗi rời rạc với nhau.


Đoạn này bơ vơ lắm, tôi thường bị thế. Sợ một mình đi trên phố, sợ một mình len trên xe bus, bất chợt
muốn nói gì đó rồi thấy tiếng mình chìm câm sau bao ầm ào náo nhiệt. Phải làm sao giữa một xứ sở dồn kìm dập ghim nhau bởi đủ thứ khổng lồ. Hà Nội cũng chẳng thua, cũng ẩm ướt, đỏng đảnh như trẻ con khóc đòn ăn vạ. Phải xốc mình dậy thôi, tạm dọn phòng ốc để về nhà với mẹ, để khóc đã đời rồi thấy những ngày xanh tươi phía trước. Sẽ có lúc lại thấy trời xanh ngắt, ánh nắng phết lên cây xanh ngắt. Cuộc đời xanh ngắt.

Như niềm tin.

Đó chỉ là chột dạ thấy mình đã ôm quá nhiều u hoài ủ dột, nước mắt đủ để tưới cả một ban công đầy hoa đỏ rực tới độ rêu xanh kín mít. Là phải phơi khô trong nắng và gió. Là phải tự yêu lấy cảm xúc chính mình.

Chào nhé, tạm biệt một tôi đi giữa những ác mộng triền miên!